Home » Archives for tháng 7 2022
Khiển trách
KHIỂN TRÁCH...
Vừa mới sáng, anh lính trẻ đã bị chỉ huy trưởng gọi lên khiển trách:
- Vì sao trong đợt hội thao vừa rồi, đồng chí lại làm lộ trận địa mai phục của quân ta? Không những thế, đồng chí còn sỉ nhục, thậm chí suýt hành hung hai người dân địa phương nữa, đồng chí có thể giải thích không?
Anh lính trẻ trả lời:
- Thưa chỉ huy trưởng, em đã làm đúng chỉ thị được giao là ngụy trang thành cái gốc cây. Hai "người địa phương" đó họ dẫn nhau đến ngồi cạnh gốc cây ( là em đấy ạ ) ban đầu họ nói những chuyện vu vơ và thề non hẹn biển. Mặc dù em toàn nghe những lời lừa đảo nhưng em quyết không làm lộ trận địa của ta. Sau đó hai anh chị kia chuyển sang màn hôn hít này nọ, mặc dù lúc đó em rất kích động nhưng em vẫn cố nín nhịn để không làm lộ trận địa của ta. Nhưng đến khi anh chàng địa phương kia giở con dao nhíp ra định khắc tên chị địa phương đó vào.....mông em thì em không thể chịu đựng được nữa....
😁😁😁😁😁😁😁
Sưu tầm
TIN NÓNG GIỜ CHÓT Hay là MỘT VỤ CƯỚP LẠ LÙNG (?!)
TIN NÓNG GIỜ CHÓT Hay là MỘT VỤ CƯỚP LẠ LÙNG (?!)
Người đàn ông dùng súng AK xông vào tiệm vàng Hoàng Đức và Thái Lợi ở chợ Đông Ba (Tp. Huế ) vào khoảng 12h40 ngày 31/07/2022 rồi nổ súng uy hi.ếp là Ngô Văn Quốc mang quân hàm Đại uý, hiện đang công tác tại trạm giam Bình Điền.
Kẻ này lấy vàng cho vào túi rồi chạy ra trước cổng chợ, quăng các túi vàng ra giữa đường Trần Hưng Đạo và các lùm cây, hồ lớn và cho người nghèo rồi bỏ chạy về cầu Gia Hội xuống khu vực hướng Nhà lục giác đường Trịnh Công Sơn.
Người dân xung quanh cho hay, đã nghe thấy ba đến bốn tiếng nổ, một phụ nữ trong tiệm vàng bị thương ở bụng đã được đưa tới bệnh viện (nguyên nhân bị thương chưa xác định).
Đến khoảng 14h00 tên cướp đã bị sa lưới.
—-
Thông thường, những tên cướp tài sản đều để phục vụ cho bản thân nhưng vụ này lại rất bất thường, có 2 điểm bất thường khiến mọi người phải suy nghĩ và bàn luận về hắn:
1- Tên cướp trong vụ này lại là người trong lực lượng bảo vệ an ninh.
2- Tài sản cướp được hắn không lấy mà lại tung ra đường và cho người nghèo.
Phải chăng hắn là người có bệnh tâm thần hay do xem phim kiếm hiệp quá độ mà mắc chứng hoang tưởng?
Theo báo CAND online.
CHUYỆN BÂY CHỪ ... MÍ KỂ.
CHUYỆN BÂY CHỪ ... MÍ KỂ.
Tôi và Hắn cùng nhập ngũ 1ngày, cùng huấn luyện và cùng sang Campuchia đánh Pôn pốt.
Một lần nó trốn đơn vị ra ngoài đi đánh mìn lấy cá bán để kiếm tiền tiêu xài ( vô kỷ luật) và nó bị mìn nổ làm mất đi1 mắt và 1 chân trái... nó còn bị kỷ luật rõ ràng... sau đó họ đưa nó lùi về tuyến sau và "được ra quân" sớm...
Thể mà hơn 3 năm sau , khi tôi ra quân , về nhà thì thấy nó sống rất ung dung...vợ con nhà cửa đàng hoàng... nó khoe với tôi là được phát sổ thương binh 2/4 , phụ cấp và mọi quyền lợi nhận đầy đủ không thiếu một cắc... nó được địa phương ưu tiên cấp cho mảnh đất , ĐỀN cho một cái chân giả thay cho cái chân thật bị mất khi đi đánh cá bằng mìn năm xưa bên Cam... Từ đó nó ra mặt công thần , cứ vác cái chân giả vào các cơ quan nhà nước để trình bày và xin CÁI CHÂN THẬT.
Nó lên huyện gặp các ông ở phòng TBXH , gặp trực tiếp ông chủ tịch huyện trình bày hoàn cảnh gia đình và bản thân...xin lệnh mua gỗ , mua bìa gỗ về tận dụng làm nhà , đóng đồ dùng sinh hoạt , xin lệnh khai thác củi bìa rừng về nung gạch... thấy nó có chí hướng làm ăn nên họ đã giải quyết ngay , nó liền đem giấy tờ đó bán cho bọn lâm tặc... nó còn vào trạm Kiểm lâm xin mua đồ lâm sản thanh lý rồi bán lại cho bọn buôn gỗ... Nghĩa là nó len lỏi trong cuộc sống tranh tối tranh sáng , nhập nhằng như thế kiếm được ối tiền... Có dạo nó còn ra bến xe khách , ga xe lửa...để mua vé xe rồi bán ra ngoài kiếm lời , nó và vài ba anh em thương binh thật bị nó rủ rê , thường buộc tiền vào cái nạng gỗ , chen vào cửa bán vé tàu xe ( thời kỳ đi lại khó khăn) đòi mua vé ưu tiên cho TB đang đi an dưỡng về thăm nhà...khi đã mua được vé , họ liền lập tức
tuồn ra ngoài bán cho những hành khách lỡ chuyến.... Hoặc bọn phe vé nhan nhản ở nhà ga , bến xe...
Nó cứ thế , tác oai tác quái một thời gian dài mà không có ai làm gì được, vì nó là... thương binh !!!
Rồi... Mười bảy năm sau...con trai nó thì vào đại học Ngoại thương được 17,5 điểm , điểm chuẩn là 19,0 . Vì là con TB nên dĩ nhiên cháu được ưu tiên và đậu vào ĐH , còn con gái tôi chỉ được có 18,5 điểm thì nghiễm nhiên "đậu ...ngọn cỏ bờ ruộng ". May mà sau đó cháu chuyển nguyện vọng 2 vào học ĐH Luật. Nay đã có công ăn việc làm ổn định , hai năm trước đã mở được Văn phòng Luật sư.
Còn cậu con trai có người bố là thương binh kia thì học chưa hết năm thứ nhất , đã theo bạn bè chơi bời trác táng... và trở thành con nghiện...gia đình chu cấp không đủ nên cậu ta phải tự xoay... và cậu đã lao vào vòng xoáy của một băng nhóm chuyên đi xách hàng thuê cho bọn buôn bán heroin... rồi môt lần người ta thấy cậu ấy bị bắt cùng một balo lộn trong đó có 200 viên ma túy tổng hợp cùng 5 bánh heroin...nghe đâu cậu ấy đã tự tử trong nhà tù khi đã thụ án được 2/20năm.
Giờ thì cái anh Thương binh giả kia đã suy sụp hoàn toàn , đang là "liệt sĩ dự bị" ...và sắp thành "Liệt sỹ" thật rồi... Không biết anh ta có suy nghĩ về những gì mà anh ta đã được hưởng từ cái thẻ thương binh giả, về những việc làm của anh ta trong hơn hai chục năm qua ?
Thế mới biết cuộc đời này vẫn có quả báo các bà con à.
Trần Quang
Khi đàn ông xin lỗi
Tất cả đàn ông Hội ta đều lấy nhầm vợ. Đúng ra phải lấy cô hàng xóm.
=========
Đêm đã khuya, gã đàn ông quá say gõ cửa một căn hộ. Một người phụ nữ mở cửa, ngạc nhiên hỏi:
- Ôi anh, sao anh về trễ thế?
Gã đàn ông cúi đầu lắp bắp:
- Anh xin lỗi em, hôm nay gặp bạn bè vui quá nên anh về trễ, làm phiền đến em.
Người phụ nữ tươi cười đáp:
- Không có gì đâu anh, anh say thế mà còn biết đường về nhà là tốt rồi!
Gã đàn ông vẫn lè nhè tiếp:
- Nhưng anh vẫn phải xin lỗi em vì sau đó anh và các bạn có đi tăng 2, vui vẻ cùng các em ở quán bia ôm.
Người phụ nữ vẫn tươi cười đáp:
- Có gì đâu anh, đàn ông các anh có tí rượu bia vào là hay thích đi tăng 2, tăng 3 như vậy.
Gã đàn ông lại nói:
- Anh lại xin lỗi em vì sau đó anh và các bạn đã đánh bạc và anh đã thua hết sạch tiền.
Người phụ nữ vẫn tươi cười đáp:
- Không sao đâu anh, tiền bạc là vật ngoài thân. Anh sẽ làm việc và kiếm lại được mà.
Gã đàn ông lại nói:
- Điều cuối cùng mà anh muốn xin lỗi em là trên đường về đây anh đã vượt đèn đỏ và bị công an giữ xe rồi.
Người phụ nữ vẫn ôn tồn đáp:
- Anh đừng lo, ngày mai anh đến nộp phạt rồi lấy xe về thôi.
Gã đàn ông quỳ xuống nức nở:
- Ôi em, Đức Chúa trời của anh, Thánh Ala của anh, Phật Bà của anh, thiên thần của anh, chỉ có ở đây - trong ngôi nhà đầy tình yêu thương này anh mới cảm nhận được hết sự bình yên và cả sự tha thứ, chia sẽ, cảm thông sâu sắc đến như vậy từ người vợ hiền yêu quý như em.
Người phụ nữ mĩm cười đáp:
- Cầu cho Chúa, Trời, Tiên, Phật, Thánh, Thần phù hộ cho anh; cầu cho anh được bình yên và nhận được sự tha thứ, chia sẽ, cảm thông trong chính ngôi nhà của mình như anh mong muốn. Nhưng anh phải gõ cửa căn hộ bên cạnh, vì đó mới là nhà của anh!
Tất cả phụ nữ trên thế gian này đều có tấm lòng rộng mở. Họ sẵn sàng tha thứ, chia sẻ, cảm thông với những sai lầm khó chấp nhận nhất của người đàn ông...Miễn sao người đó không phải là chồng mình.
Sưu tầm.
GIA TÀI CỦA MẸ - MỘT LŨ LAI CĂNG!
GIA TÀI CỦA MẸ - MỘT LŨ LAI CĂNG!
-------------
Đây là buổi lễ Tốt nghiệp của Trường Đại học Kinh tế - Đại học Quốc gia Hà Nội. Nhìn trang phục và nghi thức của buổi lễ, chúng ta rất hoang mang. Tây không ra tây, ta không ra ta. Không giống nghi lễ của bất kỳ tôn giáo nào cả, lại càng không giống đội Bát Âm. Trông giống với loại bàng môn tà đạo nào đó mà nhân loại nhất thời chưa nghĩ ra. Kiểu lai căng hợm hĩnh này làm chúng ta liên tưởng đến trang phục của Khải Định, khi sang Pháp năm 1922 hay trang phục Âu hoá trong tác phẩm Số Đỏ của Vũ Trọng Phụng.
Chủ tịch Hồ Chí Minh từng dạy: "văn hóa soi đường cho quốc dân đi", Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong hội nghị toàn quốc về văn hoá từng nói: "tôi nhớ trước đây, một vị tiền bối từng nói văn hóa là bản sắc của một dân tộc. Văn hóa còn thì dân tộc còn. Văn hóa mất thì dân tộc mất". Học giả Phạm Quỳnh nói: "tiếng ta còn thì nước ta còn". Người Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản... hiện nay đã quy định rõ, khi làm lễ tốt nghiệp, sinh viên phải mặc trang phục truyền thống. Không lý một đất nước có hơn 4000 năm lịch sử lại không thể có riêng cho mình bộ trang phục truyền thống, thể hiện niềm tự hào dân tộc? Văn hóa lai căng cũng giống như một loại axit ăn mòn bản sắc văn hóa Việt Nam và sự phát triển chung của cả xã hội. Không hiểu Trường Đại học Kinh tế - Đại học Quốc gia Hà Nội muốn truyền tải thông điệp gì khi tổ chức làm lễ tốt nghiệp kiểu này.
Lê Quang Liêm đã từng rước Quốc kỳ Việt Nam trong lễ tốt nghiệp đại học tại Mỹ ngày 13/05/2017 và bị đám 3/ xỏ lá công kích nhưng Quang Liêm đã đáp trả rất hay: "Trong lễ tốt nghiệp, trường chọn ra 33 sinh viên đại diện cho 33 quốc gia để rước quốc kỳ nước mình lên lễ đài. Đó là nghi thức truyền thống của trường. Tôi chỉ mong các friends của tôi hiểu rằng: mai kia cho dù tôi sống và làm việc ở đâu thì tôi vẫn luôn luôn là một người Việt Nam, vẫn hướng về dân tộc Việt Nam, vẫn mong muốn đóng góp một phần hữu dụng cho quê hương Việt Nam. Với người Việt Nam thì dân tộc Việt Nam là trên hết!".
Từ một ngàn năm Bắc thuộc đến đế quốc, ngoại xâm, chúng luôn có mong muốn đồng hóa dân tộc ta, biến chúng ta trở thành những kẻ lai căng. Dân tộc ta đã rất quật cường, kiên định chống lại thù trong giặc ngoài và kiên quyết giữ gìn bản sắc dân tộc. Chính vì thế mà người Việt Nam không bao giờ bị đồng hoá. Quốc gia, dân tộc là trên hết. Mỗi người Việt Nam luôn có lòng tự tôn dân tộc, nếu không thì đất nước sẽ đi về đâu khi mà bản sắc không còn. Nhìn những hình ảnh này thì Vũ Trọng Phụng có sống lại cũng đành cắn bút mà than rằng, một lũ lai căng, một lũ bội tình./.
----------
P/s: hình thứ 4, Lê Quang Liêm tốt nghiệp tại Mỹ. Hình 1,2,3 Trường Đại học Kinh tế Hà Nội.
Lão chăn bò.
THẰNG KHÔN.THẰNG ĐẦN.
THẰNG KHÔN.THẰNG ĐẦN.
Trăm năm ở với thằng đần.
Không bằng một phút ở gần thằng khôn.
Nói lâu thật sự mỏi mồm.
Nên xin ví dụ .thằng khôn thằng đần.
Hai thằng khênh chị bệnh nhân.
Nhưng phần xử lí hai thằng khác nhau.
Thằng đần có biết gì đâu.
Tưởng rằng tài giỏi đi đầu tinh vi.
Thằng khôn tính toán cực kì.
Đi sau nắm cáng thay vì cầm chân.
Cứ đi nhún nhảy ầm ầm.
Xem tầm xử lí vượt tầm thông minh.
Thằng đần thì vất vả kinh.
Đi đầu gắng sức gồng mình lên khênh.
Thằng khôn đi đứng bồng bềnh.
Mạc cho chiếc cáng lộn kềnh đong đưa.
Ngu si đúng thật là thừa.
Chỉ khôn mới được đẩy đưa ra vào.😀
St
Hòn Đá
Hoàng là lái xe chở hàng hoá, hôm nay xe đang bon bon chạy thì bị hỏng. Hoàng vác hai hòn đá to chặn bánh xe và chui vào gầm để sửa.
Khi sửa xong, xe chuẩn bị đi tiếp thì một ông lão chạy đến nói : " này anh lái xe, anh đã đánh rơi đồ kìa ! vừa nói, ông vừa chỉ về phía sau xe ".
Hoàng nghĩ ông nhắc đến hai hòn đá anh đã bỏ lại.
Anh cười nói quên mất, rồi cố ý nhấn ga phóng đi.
Ông lão đuổi theo quát to : " anh làm người thế à ? làm người phải có lương tâm chứ ! Anh bỏ lại hai hòn đó trên đường như vậy à ? "
Những lời trách cứ của ông lão bị bỏ lại cùng đám bụi phía sau xe.
Hoàng cười thầm trong bụng : "lương tâm giá bao nhiêu một cân ?"
Chạy được một trăm cây số thì gặp một trạm kiểm tra của Cảnh sát, Hoàng tìm giấy tờ để xuất trình nhưng tìm mãi không thấy, nghĩ lại thì có thể đánh rơi lúc sửa xe. Anh đành để xe ở trạm kiểm tra rồi quay lại tìm.
Đến nơi, Hoàng thấy hai hòn đá anh bỏ lại đã được khuân sang vệ đường trên đó có dán mảnh giấy với dòng chữ xiêu vẹo : " muốn lấy lại giấy tờ thì phải vác hòn đá nầy lên trên đồi ".
Hoàng kêu to lên : " đừng bắt ép người ta như thế ! cần bao nhiêu tiền cứ ra giá đi ".
Khi vác hòn đá đến chân đồi, Hoàng thấy một cái mũ trên đó có kẹp một tờ giấy viết : " đừng nói đến tiền, xin mời lên đồi ". Cứ như thế, theo sự chỉ dẩn trên giấy tờ, Hoàng vác hòn đá qua mấy quả đồi liền, mệt tưởng chết. Cuối cùng Hoàng mới thấy cái ví của mình đặt trên một nấm mộ trơ trọi. Giấy tờ, tiền bạc đầy đủ cả không thiếu một xu.
Dưới cái ví tiền, còn một tờ giấy viết : " cái ví nầy là do tôi nhặt được, bây giờ nó đã trở về với chủ cũ. Anh có biết vì sao tôi lại bắt anh vác hòn đá nầy đến trước phần mộ nầy không ?
Đây là mộ của con trai tôi, một đêm hai năm trước, nó đi xe máy về nhà, vì vấp phải hòn đá của một kẻ nào đó không có lương tâm bỏ trên đường nên nó đã bị ngã mà chết. Tôi đưa anh đến tận mộ con trai tôi là mong anh hiểu rõ một đạo lý: "lương tâm là vô giá. Làm người có thể mất cái gì thì mất nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm."
LeVanQuy sưu tầm
❤ ❤
ảnh: hòn đá ba chồng ở Định Quán
Của chồng công vợ
CỦA CHỒNG CÔNG VỢ!!!
Hôm trước có chị khách mang cái răng đến bảo làm cho chị chiếc nhẫn nam để cho chồng chị đeo. Thấy lạ em mới hỏi đây là răng con gì vậy chị?
Chị bảo đấy là răng ông chồng chị, và rồi chị kể:
- Đêm hôm trước đang ngủ,nằm mơ ông ấy ú ớ gọi tên con người yêu cũ,thế là tiện tay chị vả nhẹ cho ông ấy một cái và thế nào nó lại văng một cái răng ra.
- Thôi đằng nào răng thì cũng đã gãy rồi chị làm cho ông ấy cái nhẫn để ông ấy đeo chơi. Tiện cũng để nhắc nhở ông ấy luôn, đấy là chị mới tiện tay vả nhẹ chứ mà chị mà vả thật lực, thì hai bàn tay 10 ngón của ông ấy cũng không đủ để đeo nhẫn đâu.
Nghe chị nói mà người mình cứ lạnh hết đi vì so sánh bắp tay của chị với bắp tay của vợ mình thì nó cũng ngang nhau.
Sợ thì sợ vậy thôi chứ trong lòng vẫn nghĩ nếu có lần sau thì chị cứ vả thật lực để em có thêm việc làm. Mấy cái thể loại này làm tuy hơi khó một tí nhưng được cái là tiền công nhận được cũng khá cao.
👉Các chị em nhớ nhé (trừ vợ em ra) lần sau cứ vả thật lực vào còn việc làm nhẫn cứ để em lo kaka.😂😎🤣😂
St
Bí quyết bình ổn giá phở
Bí quyết bình ổn giá phở
Lâu lắm rồi mới ghe quán phở mụ Tam. Gọi bát phở tái như thường lệ, ăn xong hỏi mấy đó mụ Tam. Mụ Tam giơ 3 ngón tay ra, nói: "Ba mươi cành chớ mấy!"
Mình nghe xong tưởng mụ nói nhầm, bèn hỏi lại lần nữa:
"Ơ! Giá xăng tăng mà giá phở không tăng hả?" Mụ Tam nói khồng, khách mình toàn khách quen cả, bằng mọi cách phải bình ổn giá chớ.
"Dì bình ổn kiểu chi tài rứa?"
Mụ Tam kéo ghế lại, nói nhỏ đủ nghe:
"Tài chi mô, thay vì tăng giá mỗi bát lên 5 nghìn thì dì bớt mỗi thứ một chút. Mi có thấy phở ít bánh hơn không, đó đó, mỗi bát trước đây 2 lạng bánh phở thì giờ dì cấu lại còn lạng bảy; trước một nồi nước dùng hết 2 yến xương thì nay còn yến rưỡi đồng thời vẩy thêm 3 môi mì chếnh; rồi thì hành lá, hạt tiêu, chanh ớt... chi chi cũng giảm bớt cả"
"Rứa thịt bò thì răng dì?"
"Thịt à? Mi có thấy mấy đứa nhân viên bê bát phở cho khách, đứa mô cũng né né cái chỗ có quạt trần ra không?"
"Có dì ạ?"
"Ừ! Mấy hôm đầu thái mỏng quá, chúng nó không để ý, đi qua quạt trần thịt bò bay vù vù, dính vào khắp tường dì phải gỡ mãi mới sạch"
"Nhưng thấy ít, khách họ không kêu à?"
Mụ Tam dẩu mỏ lên, bảo:
"Khách chỉ kêu đắt khi tăng giá thôi chớ chưa thấy ai kêu ít cả. Ba mươi cành mà đòi bát phở đầy đặn như bát phở năm mươi cành thì họa có mà... tiền ít đòi hít l. thơm. Bí quyết bình ổn giá nó nằm ở chỗ đó đó!"
Mình nghe xong phục lăn mụ Tam.
Song Hà
THUÊ… MÀ CÁI NÀO RA CÁI ĐÓ CHỨ!
THUÊ… MÀ CÁI NÀO RA CÁI ĐÓ CHỨ!
Cô thuê anh 4 triệu để anh đóng giả làm người yêu về ra mắt bố mẹ cô.
Không ngờ, bố mẹ cô lại rất quý anh, và cũng muốn hai người tiến triển nhanh, nên đêm hôm đó, họ đã ép cô và anh phải ngủ chung phòng.
Nằm cạnh đàn ông, lại đang rụng trứng, nên cô cứ thấy người nóng bừng, rạo rực, cồn cào. Rồi cô quay sang anh thều thào:
"Anh có muốn... đi quá giới hạn với em không?"
Anh nghe vậy thì lập tức gật đầu, bảo:
"Cũng được! Nhưng phải thêm 2 triệu nữa, là 6 triệu, chứ không còn cái giá 4 triệu như lúc đầu đâu nhá!"
Cô tủi quá, tát anh bốp một phát vào má, rồi hậm hực nằm quay lưng lại phía anh, khóc sụt sùi.
Anh hình như đã biết là mình lỡ lời, và đang ăn năn, hối lỗi thì phải, bởi lát sau, cô thấy anh vòng tay, ôm chặt cô từ phía sau, rồi anh hôn lên cổ, lên má, lên môi cô, rồi lại hôn xuống cổ, xuống rốn cô.
Cô thì đang sốt ruột nên nghĩ thầm: "Mịa! Chưa thấy cái thằng nào hôn mà mua đường như thằng này. Đã hôn ở cổ rồi thì hôn mẹ nó xuống rốn luôn đi, còn hôn lên má, lên mồm rồi mới lại vòng xuống cổ".
Tuy là hôn mua đường như thế, nhưng được cái anh lại tiếp cận đến khu vực trung tâm khá nhanh, khiến cô thi thoảng lại há mồm kêu thất thanh.
Cô lúc này đã mềm nhũn người, thở không ra hơi, mắt dim dim, háo hức chờ đợi, ấy thế mà anh lại cứ đủng đà đủng đỉnh như trêu ngươi.
Rồi cô thấy anh lồm cồm bò lên, ghé tai cô thì thầm:
- Thêm 2 triệu nữa, là 6 triệu nhé?
- Được rồi! Bà thua mày! Giờ thì sáu chục triệu bà cũng chơi!
Nhanh nhanh lên cho bà nhờ! Tổ sư bố mày!
Sưu tầm
Đặt "Cấm vận" thì tự dỡ "Cấm vận"
❤Chiến dịch QSĐB ở Ucraina❤Специальная военная Операция на Украине: Tuyên bố mềm, rõ ràng, nhưng đầy chất"Nga"!
❤Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov (Сергей Викторович Лавров) tuyên bố:
+ Tuyến đường ống "Dòng chảy Phương bắc 2- Северный поток 2" được hoàn thành vào trước tháng 2/2022; đáp ứng mọi yêu cầu kỹ thuật và "Sẵn sàng" đáp ứng đủ mọi nhu cầu năng lượng của Châu Âu;
+ Tuyến đường ống "Dòng chảy Phương bắc 1- Северный поток 1": Việc Gazprom (Газпром) quyết định "Khóa" thêm một động cơ khác để sửa chữa là do yêu cầu về an toàn kỹ thuật!
+ Nga sẵn sàng bán dầu cho bất kỳ quốc gia nào có nhu cầu!
* Nga cũng "thẳng luôn: " Đặt "Cấm vận" thì tự dỡ "Cấm vận", Nga không quan tâm!!!
❤TẢN MẠN ĐÔI ĐIỀU:
❤"Dòng chảy phương bắc 1": Được khánh thành vào tháng 11/2011, dẫn từ Nga qua Biển Baltic tới Đức với công suất vận chuyển khoảng 55 tỷ Nm³ khí đốt mỗi năm (Tuyến này nằm song song với "Dòng chảy phương bắc 2"). Tuyến này đang dừng "kỹ thuật" và hiện bơm cấp chỉ đạt 20% công suất thiết kế.
❤"Dòng chảy phương bắc 2": Dẫn từ Nga qua Biển Baltic tới Đức (song song với "Dòng chảy phương bắc 1") đã lắp đặt hoàn chỉnh! Nhưng vào hùa "cấm vận hội đồng" Đức"Chưa nghiệm thu, cấp phép"! Muốn có khí đốt, thì Đức phải tự dỡ "RÀO" do chính mình dựng lên!
❤(Главное из заявлений Сергея Лаврова: «Северный поток 2» полностью готов к тому, чтобы удовлетворить потребности Европы в сфере энергетики; Решение Газпрома остановить для ремонта еще один двигатель, обслуживающий «Северный поток-1», связано с правилами безопасности, которые нельзя нарушать; Россия готова продавать нефть любой заинтересованной стране.)
Xuýt chết
Xuýt chết.😀😀
Mấy ngày nắng nóng nhiều gầu.
Gé qua tiêm tóc.gội đầu matsa.
😀😀
Xuýt nữa về với ông bà.
Lần sau dù đãi thịt gà cũng thôi.😀😀
Cô gái thành công trong kinh doanh nhờ khởi nghiệp bán hàng online
Bán hàng sản xuất sinh lý online hiện nay đang là một ngành “siêu hot” khi thương mại điện tử Việt Nam ngày càng phát triển tới từng ngóc ngách của cuộc sống. Đó cũng là cách khởi nghiệp của Phương Moon, sinh năm 1999 đang sinh sống ở Nghệ An
Phương Moon cho rằng: “Em luôn tự nhủ rằng mình phải quyết tâm, mọi người làm được mình cũng phải làm được. Quan trọng nhất là em muốn kiếm tiền để lo cho cuộc sống gia đình của mình để bố mẹ 2 bên khỏi vất vả. Theo em, thành công cần dựa vào 4 yếu tố là may mắn, niềm đam mê, kinh nghiệm rút ra sau mỗi lần thất bại.



















































Previous Article